Có một vài câu chuyện tôi muốn kể cho các bạn trước khi nói về việc "Ly hôn, Ai là người tổn thương nhất ?"
Câu chuyện thứ nhất
Chị bạn tôi năm nay 31 tuổi, với một cuộc hôn nhân không mấy hạnh phúc. Bố mẹ chị ly hôn từ khi con nhỏ. Từ nhỏ chị đã luôn nói với chúng tôi rằng bọn đàn ông không có gì tốt đẹp. Chị lớn lên với tư tưởng đó ăn sâu vào trong tâm trí. Trải qua vài cuộc tình không thành công lắm, cuối cùng chị kết hôn với một người. Mọi chuyện ban đầu đều khá tốt đẹp. Rồi một thời gian sau họ có một đứa con gái, chuyện cơm áo gạo tiền công với việc những thói hư tật sống bắt đầu bộc lộ rõ ràng, và tình cảm hai người bắt đầu nhạt dần. Chị tâm sự với mình "Đúng là không tin được bọn đàn ông em ạ, chị lúc nào cũng toàn tâm toàn ý lo cho gia đình, lo cho anh ấy từng li từng tí mà anh ấy vẫn không vừa lòng, biết thế chị chẳng lấy chồng nữa cho xong". Nghe xong chị nói mình rất muốn nói "Chị ơi, đàn ông cần một người vợ chứ không cần một người mẹ nữa" nhưng không biết nói thế nào vì cái sự tin của chị đã ăn sâu vào nhận thức của chị. Nhìn gia đình người khác hạnh phúc nhiều khi chị thở dài về số phần không may của mình.
Câu chuyện thứ hai
Ban thân em trai mình, năm nay 17 tuổi, học trường chuyên, đẹp trai, học giỏi và thích thả thích. Mới 17 tuổi nhưng tình trường của cậu có thể viết đến hàng trang giấy, cậu thả thính mọi người, tạo cảm giáo ảo tưởng tình cảm cho bất kì một ai cậu muốn. Có người nghĩ do cái tuổi của cậu, cái tuổi đang muốn chứng tỏ bản thân mình.Gần đây cậu thả thích một chị 18 tuổi thành công với đủ cung bậc cảm xúc và rồi tình cảm đó kết thúc nhanh chóng. Sau kết thúc đó bạn gái 18 tuổi kia đã rất đau khổ đã nghĩ đến ý định tự tử và thi trượt đại học sau đó.Tương lại đang mở rộng bỗng dưng trở nên mù mịt. Mình mới hỏi em trai " Sao bạn em làm như thế, làm thế có phải quá tồi phải không" Em mình trả lời " Bố mẹ bạn ấy chia tay nhau, bạn ấy cảm thấy hụt hẫng và luôn cần người bên cạnh cậu ấy. Bạn ấy làm vậy để đỡ cô đơn. Lúc nào cãi vã hay cảm thấy chán quá cậu ấy sẽ bỏ đi luôn. Như thế bạn ấy cảm thấy mình là người làm chủ mối quan hệ. Bạn ấy bảo em là tớ sẽ luôn là người bỏ đi trước nên sẽ chẳng có gì phải đâu khổ. Quan điểm của tớ là thà làm tổn thương người chứ không để người khác làm tổn thương mình"
Qua hai câu chuyện này mình muốn nói với các bạn một điều, đáng lo nhất chính là tâm lý bất an thường xuyên xuất hiện trong các mối quan hệ của đứa trẻ sau khi bố mẹ lý hôn. Rất khó để một đứa trẻ trong hoàn cảnh như vậy có thể tự tin xây dựng được một mối quan hệ lành mạnh, bền vững. Sẽ có một trong hai xu hướng không mong muốn xảy ra :
Thứ nhất : Luôn cố hài lòng đối phương, coi đối phương là tất cả . Thậm chí đánh mất bản thân để giữ gìn các mối quan hệ. Và khi nhu cầu sở hữu cao không được thỏa mãn, thì bắt đầu quay ra trách đối phương. Sau khi tự vấn bản thân, khiến cả hai cùng mệt mỏi , chán nản. Mối quan hệ bắt đầu đi vào bế tắc và đổ vỡ.
Câu chuyện thứ nhất
Chị bạn tôi năm nay 31 tuổi, với một cuộc hôn nhân không mấy hạnh phúc. Bố mẹ chị ly hôn từ khi con nhỏ. Từ nhỏ chị đã luôn nói với chúng tôi rằng bọn đàn ông không có gì tốt đẹp. Chị lớn lên với tư tưởng đó ăn sâu vào trong tâm trí. Trải qua vài cuộc tình không thành công lắm, cuối cùng chị kết hôn với một người. Mọi chuyện ban đầu đều khá tốt đẹp. Rồi một thời gian sau họ có một đứa con gái, chuyện cơm áo gạo tiền công với việc những thói hư tật sống bắt đầu bộc lộ rõ ràng, và tình cảm hai người bắt đầu nhạt dần. Chị tâm sự với mình "Đúng là không tin được bọn đàn ông em ạ, chị lúc nào cũng toàn tâm toàn ý lo cho gia đình, lo cho anh ấy từng li từng tí mà anh ấy vẫn không vừa lòng, biết thế chị chẳng lấy chồng nữa cho xong". Nghe xong chị nói mình rất muốn nói "Chị ơi, đàn ông cần một người vợ chứ không cần một người mẹ nữa" nhưng không biết nói thế nào vì cái sự tin của chị đã ăn sâu vào nhận thức của chị. Nhìn gia đình người khác hạnh phúc nhiều khi chị thở dài về số phần không may của mình.
Câu chuyện thứ hai
Ban thân em trai mình, năm nay 17 tuổi, học trường chuyên, đẹp trai, học giỏi và thích thả thích. Mới 17 tuổi nhưng tình trường của cậu có thể viết đến hàng trang giấy, cậu thả thính mọi người, tạo cảm giáo ảo tưởng tình cảm cho bất kì một ai cậu muốn. Có người nghĩ do cái tuổi của cậu, cái tuổi đang muốn chứng tỏ bản thân mình.Gần đây cậu thả thích một chị 18 tuổi thành công với đủ cung bậc cảm xúc và rồi tình cảm đó kết thúc nhanh chóng. Sau kết thúc đó bạn gái 18 tuổi kia đã rất đau khổ đã nghĩ đến ý định tự tử và thi trượt đại học sau đó.Tương lại đang mở rộng bỗng dưng trở nên mù mịt. Mình mới hỏi em trai " Sao bạn em làm như thế, làm thế có phải quá tồi phải không" Em mình trả lời " Bố mẹ bạn ấy chia tay nhau, bạn ấy cảm thấy hụt hẫng và luôn cần người bên cạnh cậu ấy. Bạn ấy làm vậy để đỡ cô đơn. Lúc nào cãi vã hay cảm thấy chán quá cậu ấy sẽ bỏ đi luôn. Như thế bạn ấy cảm thấy mình là người làm chủ mối quan hệ. Bạn ấy bảo em là tớ sẽ luôn là người bỏ đi trước nên sẽ chẳng có gì phải đâu khổ. Quan điểm của tớ là thà làm tổn thương người chứ không để người khác làm tổn thương mình"
Qua hai câu chuyện này mình muốn nói với các bạn một điều, đáng lo nhất chính là tâm lý bất an thường xuyên xuất hiện trong các mối quan hệ của đứa trẻ sau khi bố mẹ lý hôn. Rất khó để một đứa trẻ trong hoàn cảnh như vậy có thể tự tin xây dựng được một mối quan hệ lành mạnh, bền vững. Sẽ có một trong hai xu hướng không mong muốn xảy ra :
Thứ nhất : Luôn cố hài lòng đối phương, coi đối phương là tất cả . Thậm chí đánh mất bản thân để giữ gìn các mối quan hệ. Và khi nhu cầu sở hữu cao không được thỏa mãn, thì bắt đầu quay ra trách đối phương. Sau khi tự vấn bản thân, khiến cả hai cùng mệt mỏi , chán nản. Mối quan hệ bắt đầu đi vào bế tắc và đổ vỡ.
Nhận xét
Đăng nhận xét